Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2015

Truyện Ma Người Khăn Trắng Phần 1

Theo bạn trên đời này ma có thậy hay không? Bạn đã bao giờ thấy ma thấy những điều ma quái mộng mị...Cùng đọc truyện ma Người Khăn Trắng phần 1 để chiêm nghiệm thêm nhiều điều thú vị và mới mẻ về cõi âm nhé!

THAY LỜI TỰA

Từ cổ thiên kim, trên cõi dương gian có biết bao nhiêu câu chuyện được thêu dệt mờ ảo về cõi âm. Cõi huyền bí, hư hư, ảo ảo ấy cho đến nay cũng là những câu chuyện từ cõi người mà ra.

Bởi vậy, hầu như những chuyện ma quái lưu truyền trong dân gian, hay viết thành sách nổi tiếng như “Liêu trai chí dị” (Trung Quốc), “Truyền kỳ mạn lục” (Việt Nam) và nhiều cuốn sách khác đều như thể là hiện thân phía âm bản của thế giới con người. Cuộc đấu tranh giữa cái ác và cái thiện, cái thấp hèn và cái cao thượng, những khát vọng công lý với lẽ sống công bằng, mơ ước về một cuộc sống hạnh phúc… đều là những chủ đề lớn trong những câu chuyện kinh dị ấy. Do đó, sau những lớp áo khói sương vô hình mang màu sắc tâm linh lại chính là những điều gần gũi, thiết cốt với con người.
Những tập truyện ma của tác giả Người Khăn Trắng cũng không ngoài những chủ đề này. Từ những cây chuyện lưu truyền đâu đó trong dân gian, tác giả Người Khăn Trắng bằng hư cấu văn học đã xây dựng những câu chuyện ma không chỉ “đọc cho vui” mà còn mang ý nghĩa nhân văn khá sâu sắc, cùng những bài học khá thấm thía về lẽ sống, về cách làm người…
Trong một số tập tác giả đã thể hiện rõ tính đấu tranh giai cấp. Những kẻ gieo rắc cái ác, thường là bọn cường hào ác bá, sau khi thỏa mãn nhục dục, đã giết hại các cô thiếu nữ trong trắng rủ bỏ trách nhiệm. Hồn ma các nàng hiện về trả thù. Đó cũng là khát vọng của nhân dân, trong khi chưa được pháp luật trừng phạt thì hãy dùng phép mầu của tâm linh trừng trị bọn chúng.
Cho xuất bản các tập sách này, chúng tôi không có chủ trương tuyên truyền mê tín dị đoan. Những truyện trên đều là tác phẩm văn học được hư cấu trong không gian huyền ảo, với mục đích mang đến cho bạn đọc giá trị nghệ thuật cũng như giá trị giáo dục.
Quyển I: Phần 1
Đi qua, đi lại hằng chục lần mà Hương Lan vẫn chưa có đủ can đảm để bước vô cái cửa hiệu mang tên Hoàng Huy làm bằng chữ nổi to đùng chạy dài gần hết cả mặt tiền.
Không phải cô sợ mà là cảm giác e ngại đang chế ngự. Gần một tháng trời nay, với bộ hồ sơ xin việc cô đã phải xông xáo đến nhiều nơi hòng mong kiếm được một chỗ làm ổn định. Nhưng niềm hy vọng trong cô đang dần dần tắt lịm vì chẳng có nơi nào chịu nhận. Toan nghĩ đến chuyện trở về quê lấy chồng, chiều qua Hương Lan đã ra ga đặt vé song khoảng thời gian chờ đợi, cô mua một tờ báo đọc đỡ buồn và phát hiện ra nơi đang cần người, đó là cơ sở Hoàng Huy mà cô đã qua lại lúc nãy giờ. Hiện tại Hương Lan không mong đợi việc làm phù hợp với mình, cô chỉ hy vọng kiếm được đồng lương đủ sống, để không phải trở về quê nhận cuộc hôn nhân đặt để của mẹ cha. Cô có yêu thương gì kẻ ấy đâu. Thà làm đứa con bất hiếu còn hơn là phải giam hãm đời mình vào cuộc sống gia đình gượng ép. Với ý nghĩ đó, Hương Lan đã rời bỏ người thân trốn đến thành phố hoa lệ này để tự tìm cuộc sống mới. Một tháng trời lang thang, rong rủi số nữ trang mang theo đã chi tiêu hết nhẵn. Nếu một vài ngày nữa không kiếm được việc làm cô chẳng biết phải sinh sống ra sao? Mãi nghĩ vẩn vơ, đến khi giật mình ngẩng đầu lên, Hương Lan mới biết mình đã đứng trước cửa hiệu:
– Xin lỗi, tôi muốn gặp ông chủ…
Bên trong cửa hiệu rộng lớn chẳng có ai ngoài một người đàn ông trạc tuổi trung niên nhưng dáng vẻ bề ngoài rất trẻ và lịch lãm. Ông ta đang hí hoáy gì đó nơi chiếc bàn làm việc kê mãi tận bên trong nên hình như không nghe được câu nói của Hương Lan. Cô phải lặp lại bằng âm điệu lớn hơn:
– Thưa ông, tôi muốn xin việc làm.
Lúc này người đàn ông mới ngẩng đầu lên, cặp chân mày chau nhẹ:
– Cô vừa nói cái gì?
Hương Lan bối rối không dám nhìn thẳng vào tia mắt người đàn ông:
– Dạ, có phải nơi đây đang cần người giúp việc không ạ?
Người đàn ông đáp chậm rãi:
– Phải cô đến đúng nơi rồi.
Vừa nghe qua Hương Lan khấp khởi mừng bước nhanh tới đặt bộ hồ sơ lên trên bàn:
– Thưa ông, đây là đơn xin việc của tôi.
Người đàn ông quan sát Hương Lan rồi phẩy tay:
– Không cần thủ tục rườm rà đâu. Tôi chỉ muốn thuê một người giúp việc cần mẫn và trung thành.
Hương Lan nói vội vã:
– Nếu chỉ có thế thì tôi đủ điều kiện.
Người đàn ông nhếch mép:
– Sao cô không hỏi công việc của mình sẽ làm gì?
Hương Lan chớp mắt để lộ nét ngây ngô của một cô gái nhà quê:
– Tôi nghĩ việc gì mình cũng có thể làm được, nếu như bản thân cố gắng.
Người đàn ông gật gù:
– Biết thế thì tốt lắm! Tôi nhận cô vào làm ngay hôm nay.
Hương Lan nghệch mặt ra vì mừng rỡ:
– Ông nói thật đấy chứ?
Giọng người đàn ông khá lạnh lùng:
– Cô nghĩ tôi đang đùa ư?
– Ồ, không. Tôi chỉ sợ mình nghe lầm.
– Cô cần việc làm đến thế sao?
– Vâng. Bởi vì tôi cần phải sống, ở thành phố này tôi không có người thân để nhờ vả lúc khó khăn.
– Cô từ đâu đến đây?
– Quê tôi ở miền Trung. Tôi rời bỏ gia đình vì một lý do riêng.
Ngỡ mình sẽ bị truy cứu tới nơi về lai lịch bản thân, nhưng người đàn ông tỏ ra không quan tâm mà đi thẳng vào vấn đề chính của sự việc:
– Cửa tiệm của tôi không phải là nơi kinh doanh buôn bán mà là chỗ trưng bày tác phẩm nghệ thuật cho những người có tâm hồn chiêm ngưỡng. Công việc của cô là trông coi và lau bụi cho các pho tượng ở đây.
Một lần nữa Hương Lan lại mừng rơn vì công việc được giao quá nhẹ nhàng. Cô thầm cám ơn Trời đã thương tình giúp đỡ.
– Thế nào? Cô có kham nổi hay không?
Hương Lan gật đầu lia khi nghe hỏi:
– Thưa, nổi ạ.
– Vậy thì cô hãy thu xếp để đến đây vào ngày mai. Thời gian làm việc của cô từ bảy giờ sáng đến năm giờ chiều. Tôi cũng nói trước điều cấm kỵ ở đây là không nên tò mò vượt quá phạm vi công việc.
Có được một chỗ làm đối với Hương Lan là tất cả nên cô chấp nhận mọi điều kiện:
– Thưa, tôi hiểu ạ.
Người đàn ông nói tiếp:
– Hãy gọi tôi là Hoàng Huy. Còn cô…?
– Dạ, tôi tên là Hương Lan.
– Nghe cũng thu hút đấy.
Hương Lan bẽn lẽn bẻ ngón tay:
– Tôi chỉ là một cô gái nhà quê thôi, không dám nhận lời khen đâu ạ.
Ánh mắt người đàn ông lộ rõ sự đắm đuối:
– Tôi không tán dương theo kiểu nịnh bợ đâu, mà là nói theo nhận xét ai dám bảo hoa đồng nội không hương sắc bằng hoa trong vườn.
Đôi má Hương Lan hây hây đỏ bởi lời khen tặng của ông chủ cửa hiệu. Tự nhiên cô thấy có thiện cảm với ông ta dù tuổi tác khá chênh lệch nhau. Cô buột miệng:
– Thưa, gia đình ông đông người không?
Người đàn ông ngó chăm chú vào cô:
– Mới ngày đầu cô đã vi phạm nội quy rồi. Nhưng thôi, để tôi nói cho cô biết bản thân tôi hiện giờ là một kẻ độc thân.
Mặc dù đã bị cảnh cáo nhưng bản tính tò mò của phụ nữ trong Hương Lan vẫn chưa chịu dừng lại. Cô tiếp tục:
– Ông chưa từng lấy vợ ư?
Sắc mặt người đàn ông đanh lại kèm theo sự co giật trên làn da. Ông ta rít nhẹ qua kẽ răng:
– Sao cô nghĩ rằng tôi chưa từng lấy vợ? Hừ, mà đàn bà là cái thá gì chứ. Chỉ là một lũ bạc nghĩa, bạc tình giống nhau thôi!
Bỗng dưng bị mắng lây, Hương Lan tính cãi lại nhưng nghĩ đến thân phận người giúp việc của mình, cô đành phải ngậm miệng hứng chịu sự giận dữ đột xuất của ông chủ cửa hiệu, nhưng suy ra cho cùng thì cũng do lỗi của cô. Hương Lan vội nghĩ đến phương pháp xoa dịu:
– Thưa ông chủ, tôi xin lỗi.
Định tuôn ra hàng loạt những lời nặng nề nữa song thấy Hương Lan khép nép cúi đầu, ông Hoàng Huy bèn thu hồi cơn bộc phát trong lòng lại. Tuy nhiên, sự khó chịu vẫn còn để lộ ra bên ngoài:
– Tôi mong rằng cô đừng làm cho tôi bực bội thêm lần nữa.
– Tôi biết rồi, thưa ông chủ.
– Không cần phải lễ nghĩa như thế! Cứ gọi tôi bằng tên là được rồi. Bây giờ cô có thể ra về.
Trong thâm tâm Hương Lan muốn nán lại để xem xét chỗ làm của mình nhưng cô chẳng tạo ra được cớ gì cả:
– Chào ông! Sáng mai tôi sẽ tới nhận việc sớm.
Ông Hoàng Huy khẽ gật đầu với cô:
– Hẹn gặp lại!
Hương Lan rời khỏi cửa tiệm Hoàng Huy với bao nỗi hoang mang. Cô thật sự không biết mình có nên mừng rỡ vì đã kiếm được việc làm hay cần phải lo xa người đàn ông vừa gặp mặt.
Quả thật, công việc của Hương Lan ở cửa hiệu Hoàng Huy nhàn hạ tới mức cô không thể ngờ được. Với hơn hai chục pho tượng mỹ nữ đủ mọi kiểu dáng để ngổn ngang trong cửa hiệu, ngày đầu tiên Hương Lan cũng cảm thấy hơi cực vì chưa quen việc lau chùi. Nhưng sau đó cô đã làm thành thạo nên rút ngắn được thời gian và cũng thật rảnh rang. Từ khi Hương Lan đến nhận việc, ông Hoàng Huy ít có mặt ở cửa hiệu hơn. Chắc ông ta bận việc, Hương Lan đoán thế qua quá trình tự tìm hiểu.
– Xin lỗi tôi muốn gặp ông Hoàng Huy.
Hương Lan ngừng tay lau bụi quay mặt ra. Trước mặt cô một cô gái rất xinh nhoẻn miệng cười thân thiện:
– Ông Hoàng Huy có ở đây chứ ạ?
Không chậm trễ, Hương Lan đáp lại:
– Vâng. Ông chủ tôi có ở nhà.
Cô gái tự giới thiệu mình:
– Tôi là người mẫu Diễm Hà tôi được ông Hoàng Huy mời đến để cộng tác.
Sực nhớ lại bổn phận, Hương Lan vội niềm nở:
– Nếu cô là người ông chủ tôi mời đến thì xin cứ vào trong.
Cô người mẫu ngúng nguẩy thân hình làm mỗi bước trông như một điệu nhảy. Hương Lan nhìn theo cho đến khi cô ta khuất hẳn sau cánh cửa kính màu sậm mới quay ra tiếp tục công việc thường ngày. Suốt cả một buổi chiều, Hương Lan có ý chờ cô người mẫu trở ra đểh được nhìn thấy cái dáng đi nhún nhảy của cô ta, nhưng mãi tới năm giờ chiều, cánh cửa kính cách ly với cửa hiệu bên ngoài vẫn im lìm không chịu mở. Bây giờ thì Hương Lan phải tự đoán mò rằng có lẽ cô người mẫu Diễm Hà kia là nhân tình của ông chủ. Chắc chắn họ đang quấn quýt bên nhau nên không để ý gì đến giờ giấc. Dù trong lòng luôn thắc mắc, Hương Lan vẫn không dám lại gần cánh cửa kính để khẽ đẩy nó hé ra mà nhìn trộm. Mặc kệ họ, can chi tới cô chứ. Đàn ông không vợ, phụ nữ không chồng quan hệ tình cảm là chuyện thường có gì đáng cho cô phải rình mò, ngấp ngó đâu. Hết giờ làm việc cứ đóng cửa hiệu mà về. Với ý nghĩ ấy Hương Lan thực hiện ngay sau khi viết vài chữ để lại trên bàn giấy.
Thong dong đi trên phố, sự đông vui của buổi chiều thứ bảy làm lòng cô rộn lên cảm giác yêu đời. Dẫu sao cô cũng đang ở lứa tuổi mười chín, đôi mươi sao tránh khỏi những ước ao, khát vọng. Nỗi nhớ quê, nhớ nhà trong Hương Lan tạm vơi đi. Cô đang suy nghĩ tới chuyện phải tự tạo cho mình một tương lai nơi thành phố mà cô đang ẩn náu.
– Ái!
Mãi suy tư với những dự định mới mẻ vừa hình thành trong tâm tưởng, Hương Lan đã tông vào người một thanh niên đang đứng đợi xe buýt ở trạm. Vốn tính tình xốc nổi, cô không nhận lỗi mà còn cự nự:
– Người gì đâu mà đi đứng lung tung!
Anh thanh niên ngó cô rồi chau mày:
– Thật kỳ lạ, đã xô vào người ta mà còn lớn tiếng.
Hương Lan nghênh nghênh mặt:
– Thì sao chứ? Ai bảo đứng chặn đường làm chi.
Anh thanh niên không chịu bị bắt nạt, phản ứng ngay:
– Cô nói năng cho cẩn thận nhé. Đụng vào người ta đã không thèm xin lỗi, lại giở thói ngang tàng, thật quá quắt!
Hương Lan cao giọng lên:
– Anh nói ai ngang tàng?
Ánh mắt người thanh niên lừ lừ:
– Tất nhiên là cô rồi.
– Hổng dám đâu. Kẻ đó là anh thì có!
– Cô!
– Anh!
– Hôm nay đúng là ngày xui nên mới gặp phải nữ quái giữa đường!
Lời than của anh thanh niên làm Hương Lan nhảy dựng. Cô trừng mắt:
– Anh nói cái gì chứ?
Anh thanh niên cười giọng mũi:
– Nói cái gì mắc mớ chi cô phải hỏi. Rõ là kẻ lắm điều!
Không để cho người thanh niên kịp quay đi, Hương Lan chụp lấy vai áo anh ta kéo lại, vẻ mặt thật đanh đá:
– Anh không được phép bỏ đi!
Để nguyên tư thế bị nắm giữ, anh thanh niên hất mặt:
– Cô lấy quyền gì mà cấm tôi? Phụ nữ thành phố quả là dữ tợn.
Đang làm mặt ngầu, Hương Lan bỗng bật cười:
– Hí hí hí, anh nói thế mà không sợ bị bẻ gãy răng à. May cho anh, tôi không phải là phụ nữ thành phố đấy.
Anh thanh niên không thèm lộ nét thiện cảm với cô:
– Ai mà dám tin cô là gái nhà quê.
– Vậy là anh có mắt mà không có tròng rồi. Tôi là gái nhà quê chính hiệu đó!
Đến lượt anh thanh niên phì cười:
– Ha ha ha, con gái kiểu như cô ở quê tôi thật khó kiếm nhưng lại đầy dãy các khu vực bến xe hoặc chợ trời. Thôi, hiện nguyên hình đi cô ơi. Cô không thể nhập vai thôn nữ nhà quê được.

Ngược Lối...

- Chúng mày ơi,ra mà xem con bé Song Vũ lại mặc đồ của anh nó kìa.Haha.Lũ trẻ con trong xóm hùa nhau ra xem,trêu đùa,cợt nhả:
– Kệ tao.Để tao yên.Nó ngồi sụp xuống,bịt chặt hai tai:
– Vũ..về nhà ngay..Mẹ nó từ xa tiến lại,lôi xồng xộc về nhà
– Mẹ đã dặn con bao nhiêu lần rồi,không được tự tiện vào phòng anh lấy đồ anh mặc cơ mà,sao con bướng bỉnh thế hả Song Vũ? Mẹ nó quát tháo:
– Tại sao bọn con trai được cắt tóc ngắn,được đánh trần,mặc quần đùi mà con lại không được.Nó xị mặt:
– Con gái là phải dịu dàng.Cứ như mấy đứa con trai thì đâu ra dáng con gái nữa hả con? Mẹ nó nhẹ nhàng khuyên:
– Con không thích dịu dàng.Con không thích.Không thích.Nó chạy một mạch về phòng,để mẹ nó lại trong sự ngạc nhiên:
Đóng sầm cửa lại.Úp mặt vào gối.Nó khóc.Cắn chặt môi.Cố gắng kìm nén những tiếng nấc nghẹn ngào.Nó thấy tủi thân.Ngay từ khi sinh ra,không ai có thể lí giải được rằng,một đứa trẻ là nó xinh xắn là thế,đáng yêu là thế ấy vậy mà tính cách thì chẳng khác gì một đứa con trai.Nó gét phải mặc váy vì vướng,gét để tóc dài vì nóng,ghét chơi búp bê,ghét xem những phim hoạt hình dễ thương,ghét chơi với lũ con trai vì trong mắt nó chúng thật vớ vẩn và chẳng có chút hấp dẫn nào.Ngay đến cả cái tên bố nó đặt,cũng đậm chất con trai. Chính vì thế mà mấy thằng con trai luôn giễu cợt nó,và luôn đem nó ra làm trò đùa.Tuổi thơ với những chuyện không vui,dần hình thành trong con người nó một khoảng cách,sự vô cảm với mọi người.Nó sống khép kín.Nó buồn.Chôn dấu nỗi buồn của một con bé 10 tuổi lớn dần theo năm tháng.
***
Mười năm sau:
– Song Vũ, Chiều nay đi tập với bọn tớ không?
– Xin lỗi.Tớ hơi mệt.Chiều tớ nghỉ
– Haiz.Không có cậu,ai sẽ đảm nhận đọc Rap cho bọn tớ đây.
– Chỉ là nghỉ chiều nay thôi mà.Bảo ai thế tạm chỗ tớ đi.Thôi tớ về đây.
Vũ đi thẳng,Để lại cô bạn cùng lớp đứng như trời trồng,nó rảo bước nhanh trên con đường phủ tiếng ve,dưới những tán phượng rợp nắng hè.Hôm nay,trông nó như một Tom boy chính hiệu, mái tóc cắt ngắn,đầu đội mũ phớt màu xanh cô ban đậm, tô điểm thêm đôi ba đường kẻ sọc xung quanh,quần áo rộng thùng thình,lỏng lẻo vài sợi xích sắt,tai đeo head phone,mang trên mình chiếc ba lô đen in hình đầu lâu xương chéo.Dáng đi hiên ngang.Thỉnh thoảng,lọt vào tai nó đôi ba câu xầm xì to nhỏ của mấy đứa con gái đi đường “ Ôi.Đẹp trai quá”.Nó cười khẩy.Chẳng ai biết được rằng,cái đứa con trai mà họ đang khen đó lại là Con gái. Song Vũ – một đứa bé nay đã trưởng thành.
– Chào mẹ.Con mới về”
– Về rồi đấy hả? Lên thay đồ rồi xuống ăn cơm kẻo nguội
– Vâng
Nó về phòng.Toan vứt cặp.Liếc nhìn thấy mấy bộ quần áo sắp ngay ngắn trên giường.Chẳng cần giở ra,nó cũng biết đồ mẹ nó mua.Những chiếc áo đủ màu lòe loẹt,rườm rà.Nó ngán ngẩm.
– Mẹ mới mua cho con mấy bộ đồ đó.Con thấy chưa?
– Vâng.
– Sao? Không đẹp à?
– Không phải.Nhưng lần sau mẹ đừng mua đồ cho con nữa.Con không mặc mấy thứ đồ đó đâu.Cho con tiền,con tự đi mua cũng được.
– Mày toàn mua ba cái đồ gì gì không à.Mày thấy đứa nào trong xóm ăn mặc kì quặc như mày không? Hàng xóm người ta nhìn vào người ta cười vào mặt mẹ mày đấy.Người ta bảo “ Mẹ gì mà cả đời chẳng sắm nổi cho con một cái quần cái áo cho ra hồn” . Mày thấy người ta nói mẹ mày chưa.Xấu hổ lắm con ạ…Mẹ nó cằn nhằn:
– Mẹ thôi đi.Con chán khi suốt ngày mẹ cứ kêu ca như thế này lắm rồi.Bỏ giở bát cơm,nó vội vàng về phòng:
Xua hết đống đồ trên giường xuống sàn nhà.Vắt tay lên trán,nó thở dài.Nó biết,mẹ nó làm tất cả cũng chỉ vì muốn tốt cho nó.Bố mẹ người khác mắng chửi con cái họ vì chúng nó hư hỏng,nghiện ngập,bỏ nhà ra đi.Còn mẹ nó than vãn,kể lể cũng chỉ vì mong một ngày nó thay đổi cách sống đúng nghĩa là một đứa con gái.Chỉ vậy thôi.Nhưng sao có những điều tưởng chừng như đơn giản nhưng thực tế thì nó lại không hề đơn giản một tí nào.Nó cũng thế.Ngay cả trong giấc mơ,nó cũng không bao giờ hình dung ra được hình ảnh nó bận trên mình những bộ váy đủ sắc hồng cam,bồng bềnh,tóc dài thả trôi trông sẽ kì dị như thế nào.Với nó,đó thực là ác mộng.
Nằm suy nghĩ hồi lâu,nhìn đồng hồ,trời đã ngả tối.Cảm giác bức bối trong người vẫn chẳng nguôi ngoai.Nó bật dậy.Thay quần áo.Tính đi ra khỏi nhà,ngắm phố ngắm phường.Hi vọng mọi ấm ức trong lòng tiêu tan trong chốc lát. Thoáng thấy nó lạch cạch trước hiên, mẹ nó nói vọng:
– Mày lại đi đâu đấy hả Vũ?
– Con ra ngoài một lát.Tí nữa mẹ cứ ăn cơm trước đi,không phải đợi con đâu.Nó nói rồi đi thẳng
Không khí về đêm thật nhộn nhịp.Với một đứa có tính cách như nó thì những nơi ồn ào có vẻ không hợp cho lắm.Nhưng nó lại thích cái cảm giác,hòa trộn trong đám người hỗn tạp này.Để cảm nhận được sự sống của vạn vật.Để chẳng ai biết nó là ai?.Sống thế nào?Và mặc cảm ra làm sao?.Nó thích thú.Đang vu vơ vừa đi vừa nghĩ,thì:
– Đồ đàn bà thối tha.Mày dám lừa tiền bạn gái tao à.Mày tưởng mày bị Les nên bạn gái tao cũng như mày sao.Từ giờ tránh xa người yêu tao ra.Nó là của tao.Hiểu chưa?????
Một đám người xúm xít lại chỉ chỉ trỏ trỏ.Một vụ đánh ghen chăng?Nó tò mò lại gần xem.Giữa một vòng người đông đúc,là một người con gái trẻ tầm 22,23t và một người đàn ông to cao.Tên đấy túm tóc cô gái ,tát “ Bốp …Bốp” vào mặt và đay nghiến.Cô ta chỉ im lặng.Không đành hanh, chửi bới hay thanh minh.Chỉ lấy tay ôm mặt như một sự chống cự yếu ớt nhất.Cô mặc trên người bộ đồ liền bó sát da báo.Mái tóc xoăn vàng.Khuôn mặt khá là xinh đẹp.Cũng ra dáng phong cách của một cô gái sành điệu.Thật đáng thương cho một người mĩ miều như thế lại bị đánh ghen giữa thanh thiên bạch nhật.Nó im lặng theo dõi:
– Cút đi. Biến khỏi mắt tao. Đồ lăng loàn. Người đàn ông chỉ thẳng vào mặt cảnh cáo,rồi bước lên xe ô tô,nơi cô bạn gái của anh ta đang rúm ró vì sợ hãi.
Để lại cô gái gục mặt giữa đường một mình. Cảm giác hình như cô bị đánh rất đau. Tay chân bầm tím,mặt mũi xây xước. Có vẻ như người đàn ông đó chẳng nhẹ tay với cô một tí nào.Cô chống tay lên rồi lại khuỵu xuống,chắc chẳng còn sức lực để mà đứng lên. Mọi người dần tản ra khắp nơi,chỉ trỏ,bình luận chán chê rồi vô tâm bỏ đi không một sự giúp đỡ. Bên tai nó vẫn còn văng vẳng tiếng mấy bà bán hàng bên đường “ Cái loại trai không ra trai,gái không ra gái đấy thì đánh cho chết đi” “Dị vật”. Đi kèm là những cái bĩu môi,khinh bỉ. Nó nghe mà thấy uất ức thay cho người con gái đó. Dù cô có sai nhưng họ biết gì mà chửi cô cay nghiệt đến thế? Dẫu sao cũng là con người với nhau cơ mà?. Giờ trên đường chỉ còn lại mỗi nó,nhìn cô gái hồi lâu.Song Vũ chạy lại.
– Để tôi giúp chị.Nó nhẹ nhàng:
Cô gái ngước mắt lên nhìn nó,ra chiều ngạc nhiên.Nhưng vì hoàn cảnh bất lực,đành im lặng,để nó dìu vào ngõ khuất gần đó.(top9xy.wap.sh) Đỡ cô gái ngồi xuống bên bậc thềm của một cửa hàng đã đóng cửa.Nó từ tốn hỏi:
– Chị có sao không?
– Ừm.Chị không sao?Cô gái nhỏ nhẹ:
– Tay chân chị bị trầy xước hết rồi kìa.Để tôi đi mua thuốc về cho chị..
– Thôi.Không cần đâu.Tôi quen rồi mà.Cô gái nhìn vết thương rồi cưởi khẩy chua chát:
– Nhưng..máu chảy rất nhiều…Nó ấp úng:
– Tôi đã bảo không sao.Cậu cứ mặc tôi.Cậu về đi.Tôi tự lo cho mình được.Cô gái ra chiều miễn cưỡng không cần sự giúp đỡ của Song Vũ.
Cô nói xong.Đứng dậy.Khập khiễng bước đi.Vũ chẳng biết làm gì ngoài việc đứng thần ra nhìn cô gái đi khuất.Nó quay lưng.Có chút gì đó đồng cảm trong tâm hồn.
Vũ về nhà.Tắm rửa,thay quần áo.Nó ngồi vào bàn học.Mắt nhìn sách,nhưng tâm trí lại mông lung.Hình ảnh cô gái đó vẫn thỉnh thoảng làm nó phải bận tâm. “ Không biết giờ này chị ấy thế nào rồi?”,vết thương có vẻ nặng không biết có đi được về nhà không?. Mà kể cũng lạ.Nó không hiểu tại sao nó lại quan tâm chị ấy như vậy.Ngay từ lúc nhìn thấy cô gái đó,nó chẳng có cảm giác gì gọi là khinh bỉ hay miệt hạ cô như những người xung quanh,nó chỉ thấy thương hại cô.Là một thằng đàn ông,bị đánh như thế còn choáng váng huống gì là một cô gái bé nhỏ,mỏng manh.
Chợt nhớ mang máng lời nói của người đàn ông “ Mày tưởng mày bị Les nên bạn gái tao cũng như mày sao?”…Bị LES? Nó đã từng nghe nói đến căn bệnh này, là hiện tượng con gái yêu con gái,tức là yêu người đồng giới với mình.Hóa ra cô gái đó bị LES?Chắc cô ấy cũng từng khổ tâm lắm đây?.Song Vũ bỗng dưng thở dài.Bị người ta nói này nói nọ,mặc dù hai người ở hai hoàn cảnh khác nhau,nhưng nó nhận ra,sự giao thoa giữa hai con người.Bị người ta nói ức chế lắm chứ,khó chịu lắm chứ,dù có sai hay đúng,cùng là con người thì cũng không nên khinh miệt lẫn nhau.Vũ trầm ngâm. “ Mà thôi,không phải việc của mình”.Nó lắc lắc đầu.Chuyện đã qua,dù sao mình cũng đã có ý tốt giúp người ta,chứ không như những con người kém hiểu biết,chỉ biết mắng nhiếc người khác kia.Dẹp những suy nghĩ vẩn vơ,nó học bài.
11:30 trưa:
– Vũ ơi,cậu không về cùng cái Linh à? Cô bạn cùng bàn gọi với theo:
– Không.Hôm nay nó bận đi chơi với người yêu rồi.Nó tỏ vẻ bực dọc:
Cữ mỗi lần Linh – con bạn thân chí cốt bảo đi chơi với người yêu là nó lại khó chịu và tỏ vẻ không thích.Cũng chẳng hiểu tại sao nó lại có thái độ như vậy,hay tại vì từ trước đến giờ nó chẳng có lấy nổi một người bạn thân nên giờ thấy Linh suốt ngày đi với tình yêu,tính nó đâm ra cáu bẳn.Thật là khó hiểu.Ra lấy xe,nó phóng nhanh về nhà.
Đang đi.Chợt nó nhìn sang bên đường.Nhìn từ sau lưng cái người này trông rất quen.Cố đạp lên,quay mặt lại để nhìn cho rõ mặt.Nó há hốc mồm nhận ra,là cái cô hôm qua bị người ta đánh đây mà.Trời nắng chang chang,Cô gái đi lại có vẻ rất khó khăn,chân tập tễnh.Nó suy nghĩ “ Mình có nên sang giúp người ta không nhỉ?”.Vòng vo hồi lâu, “ Mà thôi,hôm qua giúp mà chị ấy có chịu nhận lời giúp đâu.Giờ mà sang,chị ấy lại từ chối như hôm qua thì ê mặt lắm,với cả chỉ là người xa lạ chứ có thân thiết gì đâu mà”. Thôi kệ vậy.Nó đạp thẳng.Đi được một đoạn,nghĩ thế nào nó lại Vòng xe lại tiến sát gần cô gái trẻ.
– Chị gì ơi..
– “ Cậu là…?” Cô gái giật mình,dừng lại,ngước cổ lên nhìn:
– Chị không nhận ra em à.Em là người đỡ chị lúc chị bị người ta đánh í.Nó nói thẳng:
– À…xin lỗi.Đột ngột quá nên tôi quên.Tôi nhớ ra rồi.
– Dạ.Không sao.Chị đang đi đâu đấy ạ?
– Ừm.Tôi đi mua một số đồ chuyển về phòng trọ mới.Cô gái thật thà:
– Chân chị đang đau mà lại phải xách nhiều đồ thế này ạ? Nếu chị không ngại thì lên đây,em chở về nhà.
– Tôi…
– Người giúp người là chuyện bình thường mà.Đừng lo,em không bán chị sang Trung Quốc đâu mà sợ.Hì.Chị lên đây,em chở…
Chần chừ hồi lâu,ngó bộ còn phải đi một quãng đường xa.Cô đáp:
– Vậy.Phiền cậu một lát…cô gái trẻ cười hiền:
Xe dừng tại một ngôi nhà cao tầng,có vẻ xây đã lâu.Phòng người đó ở trên tầng 2.Song vũ gửi xe,rồi xách đồ lên phòng.Cửa mở,một căn phòng khá là bé và chật chội.Nói không điêu chứ chắc là bằng cái nhà tắm của nó.Vật dụng trong nhà cũng chưa có gì nhiều.
– Cậu để đấy.Tí nữa tôi sắp vào cũng được.Dù gì cũng gần xong rồi mà..
– Không sao.Nhẹ mà chị.Nó hồ hởi:
– Cám ơn cậu nhé.Cậu uống nước đi.Cô gái từ tốn đưa cốc nước cho Vũ:
– Vâng.Xin chị…
Dọn dẹp xong xuôi.Hai chị em ngồi nghỉ,uống nước.Nhìn Vũ hồi lâu,cô gái lên tiếng:
– Cậu tên gì?
– Em tên Song Vũ.Chị cứ gọi em là Vũ.Thế còn chị?
– Tôi tên Gia Phương.Tại…tại sao cậu lại giúp tôi.Cô gái ngập ngừng:
Thoáng thấy sự bối rối trong mắt cô gái.Vũ từ tốn.
– Em cũng không biết.Chỉ đơn giản là muốn giúp chị thôi.Nó nói sắc mặt chẳng hề thay đổi.
– Sau chuyện hôm qua,cậu không thấy “ Khinh” tôi sao?
– “ Khinh”.Chị đừng nói như thế.Nó xua tay.Em không biết chị là người như thế nào.Cũng chẳng để tâm đến chuyện ngày hôm qua ra làm sao.Chỉ là trong em không có sự “ ác cảm” dành cho chị.
– Nghĩa là cậu “ Thương hại” tôi?
– Dạ.Không..em không có ý đó.Em..Chưa kịp nói hết câu,cô gái chặn lại:
– Tôi đùa đấy.Dù sao từ trước đến giờ chưa ai tốt với tôi như cậu cả.Nên dù có “ thương hại” hay không? Điều đó cũng không quan trọng với tôi lắm.Cô gái cúi đầu,môi mỉm cười cảm kích.
– Thế…chuyện hôm qua là…Nó có chút tò mò:
– À.Có vẻ như tin tưởng Vũ.Cô gái kể “ Cậu cũng biết đấy,tôi bị LES.Tôi và bạn gái của người đàn ông đó qua lại với nhau cũng được một thời gian rồi.Chúng tôi yêu nhau.Nói đúng hơn là cô ấy làm quen với tôi trước.Hôm qua chúng tôi hẹn nhau ở quán café gần đó,và cuối cùng là bị bắt quả tang.Như cậu đã thấy đấy”..Cô gái nhìn nó:
– Nhưng…tại sao cô ta lại vừa yêu chị,lại yêu cả ông kia?
– Đúng ra cô ta cũng là một con Les như tôi mà thôi.Cô ta theo tên kia cũng chỉ vì Tiền.Tên đó là một đại gia,và nhà cô ta nghèo,nên Tiền là thứ không thể thiếu.Còn thực ra,cô ta chẳng ham hố gì lũ đàn ông con trai cả.Cô ta chỉ khát khao những cô gái như tôi thôi.
– Thế,thế còn chị? Chị có yêu cô ta không?
– Không
– ại sao?
– Vì cô ta ham muốn tôi..Muốn có được tôi,cô ta sẵn sàng vét tiền của gã kia để chiều chuộng mọi đáp ứng của tôi.Tôi cũng nghèo như cô ta,cô ta có đại gia còn tôi thì không.Con người ai cũng có nhu cầu của riêng mình.Cậu hiểu rồi chứ?
– Vâng..nhưng..làm như thế,chị chỉ thiệt mà thôi?
– Ý cậu nói chuyện tôi bị đánh hôm qua hả.Tôi bị như thế mấy lần nên quen rồi.Cuộc đời của tôi “ Bạc” lắm,nên cậu không hiểu được đâu.Cô gái cố tỏ ra mạnh mẽ:
– Thôi..cũng trưa rồi.Em về đây..Nó lảng sang chuyện khác:
– Ừ m.Hôm nào rảnh qua chơi với tôi,để tôi tiễn cậu..Cô gái niềm nở:
– Vâng.Em biết rồi..Em chào chị.
Dắt xe ra cổng.Đang định đi,nhớ đến điều gì đó,nó quay đầu lại. “ À chị này,đừng gọi em là cậu nữa.Thực ra…em là con gái đấy.Nhìn bề ngoài dễ nhầm lẫn thế thôi.Hì.Chị cứ gọi em là Vũ đi nhé.Thôi em về đây”.Nó lè lưỡi một cái rồi đạp xe đi vút.Để lại cô gái đứng nhìn theo với vẻ ngạc nhiên.
Tối hôm ấy,nó đi ngủ sớm.Leo lên giường,vẫn chưa thể nào chợp mắt được.Vắt tay lên trán,nó nghĩ đến chị.Người con gái có cuộc đời khá phức tạp.Nhìn vào mắt chị,nó có cảm giác trong đấy là vô vàn nỗi niềm suy tư.Chẳng ai đang nhiên lại tự chuốc đau khổ vào mình.Chắc chị cũng có nỗi khổ của chị.Cũng như Song Vũ,nó cũng có nỗi khổ tâm của riêng mình thì huống gì chị là một người từng trải và có cuộc sống long đong như vậy thì đâu phải là trường hợp ngoại lệ.Bị Les, bị người ta hắt hủi,có lẽ chị cô đơn lắm.Nhìn vào cái cách chị nhìn nó đầy cảm kích là nó biết chị thiếu thốn sự quan tâm như thế nào. “ Vài hôm nữa,mình có nên qua chỗ chị chơi không nhỉ?”. “ Liệu chị có thấy phiền?”. Lăn lộn giữa giường với đống câu hỏi ngổn ngang.Nó thiếp đi lúc nào không hay.
2 ngày sau:
Hôm nay,nó tính đi học về rồi qua nhà chị.Nên chuông vừa báo hết tiết,là nó phi một mạch đến phòng trọ của chị.Đứng dưới hồi lâu,nó chần chừ.Nửa muốn lên,nửa lại ngại. “ Không biết chị có nhà không?’’. Thôi đã đến rồi thì quyết định lên vậy.Lúc từ trường đến đây thì hào hứng như thế,đến lúc có mặt ở đây rồi nó lại có cảm giác ngượng ngùng.Chầm chậm leo từng bước cầu thang một cách nặng nề.Cuối cùng nó cũng đứng trước cửa phòng chị.Cửa không khóa ngoài.Tức là chị có nhà.Hít mạnh một cái thật sâu.Nó gõ cửa.
– Ai đấy?
– Em..là em..Song Vũ đây chị ạ…
Cửa mở.Cô gái ló đầu ra ngoài.
– Vũ đấy à em.Hôm nay được nghỉ hay sao mà đến chơi với chị thế?Cô gái vui vẻ:
– 3h em có tiết học trên trường.Cũng lười về nhà nên tiện đường ghé qua chị chơi,giết thời gian.Hì.Nó bịa đại một lí do:
– Ừm.Thế hôm nay ở lại ăn cơm với chị cho vui.Chị nấu cũng gần xong rồi..
– Dạ.Thế cũng được ạ.
Nó ngồi xuống mép giường.Nhìn ngó xung quanh.Ngôi nhà đã gọn gàng đi phần nào.Nhìn chị.Nó thấy lúc chị ở nhà rất khác với lúc chị đi ra đường.Chị ăn mặc giản dị,tóc búi cao.Mặt mộc trông rất tự nhiên.Nhìn chị hiền và không sắc sảo như lần đầu nó gặp.Nó thích chị như thế.Nó cười thầm trong bụng.Mải suy nghĩ,chị bê cơm ra từ lúc nào.
– Ở một mình nên chị cũng không chú trọng việc ăn uống lắm.Có gì ăn nấy,em thông cảm nhé.hì hì
– Không sao đâu chị.Em dễ tính với cả cũng dễ nuôi lắm.hehe
– Ừm.Nhìn em là chị biết mà. ^^
– À mà em đang học ở đâu? Có xa chỗ chị không mà đạp xe đạp đến đây?
– Em đang sinh viên năm 2 trường đại học Xây dựng.Từ đấy lại đây cũng có xa đâu ạ.Chị đừng lo.Nó cười toe:
– Ừm.Chị chỉ sợ học xa.Trời thì nắng,Sợ em mệt thôi.
– Không sao mà chị.hì.Thế quê chị ở đâu mà ra đây ở trọ ạ?
– Chị người Hòa Bình.Bố mẹ chị mất sớm,chị ở với họ hàng.Lâu dần họ biết chị bị Les.Chị trở thành nỗi ô nhục và cái gai trong mắt họ.Chị chán nên tự động ra ở riêng.Gia phương nói trong ngậm ngùi:
– Vâng.Thôi chị ăn đi.Cơm canh nguội hết cả rồi.Nhìn chị cố kiềm chế cảm xúc,nó nghẹn lòng,không muốn hỏi sâu thêm
Hàng ngày,cứ thế trôi qua.Lâu lâu nó lại đến thăm chị một lần.Riết thành quen,mỗi ngày không gặp được chị nó lại thấy thiếu thiếu.Lúc thì hai chị em đi xem phim,lúc lại đi uống trà chanh,ngồi café nói chuyện..Thỉnh thoảng nó chở chị đi siêu thị mua đồ,chị dạy cho nó nấu ăn. Có vẻ như lâu lắm rồi,chưa có ai thân với chị như nó.Và với nó,ngoài Lan thì chị là người thứ hai nó cảm thấy gần gũi,thoải mái mỗi khi ở bên.Chị thường gọi nó với cái tên đáng yêu là “ Người yêu bé nhỏ”.Thỉnh thoảng đang ngồi học bài,nó lại nhận được tin nhắn của chị “ Nhóc ơi,chị nhớ nhóc”.Làm nó cười suốt cả buổi tối.Dù biết chị trêu,nhưng mỗi lần được nghe chị gọi nó âu yếm như thế,nó rất vui.Đôi lúc tay nó vô tình chạm phải tay chị,mặc dù với nó con gái chạm tay con gái là chuyện bình thường,ấy vậy mà tim nó Có chút xao xuyến.Má nó ửng hồng vì ngượng.Chẳng hiểu tại sao thứ cảm xúc đó cứ len lỏi trong con người nó. Lắm lúc đi cạnh nhau,ai cũng tưởng nó là em trai chị.Nhiều khi nó chẳng lấy làm vui gì vì điều đó,nhưng miễn là đi cùng chị,trò chuyện với chị thì điều đó chẳng đáng để nó bận tâm.
Rồi một ngày:
– Vũ này…
– Ừm..sao hả chị?
– Nếu bây giờ,có một người đàn ông bảo thích chị.Chị có nên nhận lời không?
Thoáng ngạc nhiên,nó ậm ừ:
– Em…em không biết.Thế có ai tán tỉnh chị à?
– Ừm..gần đây chị mới quen một anh làm ở công ty thiết kế nội thất.Anh ấy năm nay gần 30.Cũng tốt với chị lắm..
– Thế…thế chị có thích anh ấy không.Nó hỏi dồn:
– Em hỏi ngốc thế.Chị là Les mà.Les thì đâu có cảm giác với con trai. Chị xoa đầu nó cười:
– Thế sao chị còn hỏi em có nên nhận lời không?
– Bởi vì người ta có thể sống trái với lương tâm của mình mà.Anh ấy cũng đến tuổi lập gia đình rồi,và chị cũng nên tìm cho mình một người đàn ông tốt.Có thể chị không yêu anh ấy,nhưng chị nghĩ chị có thể đóng tốt vai người đàn bà bên cạnh anh ta..Dù đó quả là khó khăn đối với chị và chị cần cố gắng nhiều..
– Thiếu gì người tốt để chị yêu? Sao phải tự làm khổ mình như vậy? Nó bực bội:
– Vì..chị sợ..chị sợ đánh mất đi cơ hội hiếm hoi này.Vì người đàn ông đó quá tốt với chị.Nên..chị..
– Thôi đi..Em không muốn nghe chị nói nữa.Em có việc.Em về trước đây.
Nó vội vàng đi ra cửa.Để lại Chị ngồi một mình.Giọt nước mắt chợt rơi..
Tối hôm ấy,nó thức trắng đêm.Mọi suy nghĩ đổ dồn về chị,về cuộc nói chuyện ngày hôm nay.Không hiểu vì sao nó lại phản ứng gay gắt về việc chị có người khác tán tỉnh như vậy.Tâm trạng này,không giống như cảm giác nó đã từng khó chịu với Linh,khi Linh có người yêu mới.Cảm giác sợ,rất sợ.Nó sợ chị sẽ rời xa nó mà chạy theo người đàn ông kia.Cuộc đời của chị đã khổ lắm rồi,nó không muốn chị khổ sở thêm nữa.Sống như vậy,ai mà chịu nổi được cơ chứ? Nghĩ đến đấy thôi nó đã phát điên lên rồi.
Những ngày sau,nó không gặp chị.Và những ngày không gặp chị,là những ngày nó như sống trong địa ngục.Nó nhớ chị.Nó muốn được nhìn thấy chị,dù chỉ là trong chốc lát cũng đã đủ hạnh phúc với nó lắm rồi.Ấy vậy mà,chỉ vì lòng tự trọng của mình,nó cố kìm nén.
Nó ăn không ngon,ngủ không yên.Lắm lúc nó muốn gọi cho chị và hét toáng lên rằng “ Nó nhớ chị lắm lắm”.Nhưng nó không làm được.Ấn rồi lại xóa,cầm lên rồi lại đặt xuống.Nhiều khi,nó ức chế đến phát khóc.Thiếu chị,nó mới thấy những ngày qua quý gia với nó đến dường nào.Nằm trên giường,nước mắt chảy ra,tô đậm trên từng khóe mi.Nó khóc. “ Chị ơi,nó muốn gặp chị”.
Sáng hôm ấy,nó đến trường nhưng lại được nghỉ học.Sau 2 tiếng ngồi trên căng tin,đắn đo và lưỡng lự mãi.Nó quyết định bỏ qua cái lòng tự trọng của mình,mong sao nó gặp được chị.
Đứng trước cửa phòng chị,nó ngỡ ngàng vì dòng chữ “ Phòng cần cho thuê”. Chạy xuống hỏi cô chủ nhà,nó mới hay.Chị trả phòng từ hôm qua.Nghe cô chủ nhà bảo,đồ của chị vẫn còn một ít ở trong phòng,ngày mai chị đến lấy nốt.Ngày mai? Ngày mai nó phải đi thực tế với lớp đến tối mới về.Nó sợ không gặp được chị.Run run viết vội mẩu giấy.Nó hẹn chị tối mai gặp nó tại quán café cũ.Rồi đưa cho bà chủ nhà,nhờ đưa hộ.Nó ngậm ngùi nhìn lại căn phòng lần cuối,rồi quay xe về.
Cả tối nó liên lạc với chị mà số thuê bao.Không lẽ “ chị ghét nó đến thế sao?”. “ Tại sao chị đi mà không nói với nó một lời nào?’’. “ Nó là gì đối với chị?”. Có thực sự chị tốt với nó hãy cũng chỉ là loại gái hư hỏng mà người ta nói về chị. Aaaaaaaaaaaa…nó hét lên đầy đau khổ.Trằn trọc cả đêm,mong sao trời sáng,tối mai là nó có thể gặp được chị rồi.Liệu chị có chịu gặp nó không? Gia phương?
8h tối
Đi với lớp về,chưa kịp tắm rửa,ăn cơm.Nó phi thẳng một mạch đến quán café.Tối nay mưa.Mưa rất to.Nhưng chẳng thể nào ngăn nổi bước chân nó tìm đến chị.Nó đến.Vẫn chưa thấy chị đâu.Nó ngồi chờ.Vẫn chỗ ngồi quen thuộc.Gọi Loại nước uống quen thuộc của chị và nó.
10h..
Vẫn chẳng thấy chị đâu.Tâm can nó như lửa đốt.Ngoài trời mưa tầm tã.Nó sốt ruột.Điện thoại thì thuê bao. “ Liệu trên đường đến đây,chị có gặp chuyện gì không?”. Xoay vòng chiếc điện thoại liên hồi trên bàn nó sốt sắng,chị vẫn chưa đến.Nó thất vọng.Gục mặt xuống bàn.
– Song Vũ…
Ngẩng đầu lên.Là chị đang đứng trước mặt nó
– Chị…sao chị đến muộn vậy..
– Ừm..chị..chị có tí việc.Em đợi chị lâu chưa?
– Đi với lớp về em đến đây luôn.Cũng lâu rồi.Nó xị mặt:
– Chị xin lỗi.Em ăn gì chưa?
– Em không đói.Sáng nay em đến tìm thì bà chủ nhà bảo chị trả phòng rồi.Chị chuyển đi đâu? Sao không nói với em?
– Ừm..xin lỗi vì chưa kịp nói với em.Chị..chị sắp lấy chồng rồi nhóc ạ.Chị nói mà nghẹn lại:
– Chị sắp lấy chồng? Chị lấy ai? Cái người đàn ông lần trước chị kể sao?Nó như không tin vào tai mình nữa:
– Ừm.Là anh ấy. Chắc khoảng giữa tháng này bọn chị cưới.Em không chúc mừng chị sao?
– Tại sao chị lại tự làm khổ mình như vậy chứ? Chị đâu có yêu người ta?Nó cảm thấy đau buốt tận tim:
– Ừm.Chị chẳng còn cách nào khác..
– Chị thật ngu ngốc.Nó tức giận:
– Chị biết..bây giờ em muốn nghĩ chị thế nào cũng được.Chị chấp nhận. Thôi khuya rồi,chị về đây.Khi nào cưới,Chị sẽ gửi thiếp mời cho em sau.
Nhìn chị đi trong vội vã.Nó bần thần.Cảm giác như ai đó đang bóp nghẹt trái tim bé nhỏ đang thổn thức trong con người nó.Nó đau quá.Cảm tưởng,những lời chị nói ra khiến nó không thở được.Nước mắt dàn giụa.Chợt nghĩ ra điều gì,nó chạy đuổi theo chị.
Mưa ngày càng to.Nó cứ chạy.Chạy mãi,cho đến khi nhìn thấy chị.Nó gọi to:
– Chị Gia Phương…
Chị hoảng hốt.Quay lại nhìn nó.Giữa một con hẻm vắng,ngoài tiếng mưa rơi rào rào bên tai.Chỉ còn lại mình nó và chị.Chị cầm ô,còn nó từ đầu đến chân ướt sũng.Nhưng nó chẳng màng,vì nó có rất nhiều điều chưa nói với chị.Tiến lại gần chị,Nó nói vọng trong mưa:
– Chị biết không.Ngay từ khi gặp chị,em đã rất có cảm tình với chị.Nhờ có chị em mới nhận ra,không phải chỉ có mỗi gia đình mới mang lại cho em niềm tin tưởng tuyệt đối.Mỗi ngày trôi qua,được nói chuyện với chị,được chị quan tâm.Em cảm thấy rất hạnh phúc.Dần dần em nhận ra,chị có ý nghĩa với em biết nhường nào. Gia Phương,em muốn nói với chị “ EM YÊU CHỊ”….
Nó ghé sát lại,nhẹ nhàng đặt vào môi chị nụ hôn thật sâu.Rồi quay lưng Chạy điên cuồng trong mưa.Nước mắt hòa vào mưa mặn chát.Nụ hôn vương vấn trên đầu môi.
Nó chạy đi mà không hay rằng,Gia phương vẫn đứng đấy, gồng mình lên cố gắng che dấu cảm xúc vì nó.Chiếc ô buông thõng xuống mặt đất,cô đứng yên hồi lâu rồi ngã khuỵu xuống,giọt nước mắt nhạt nhòa khẽ rơi,cô nói trong đau đớn “ CHỊ CŨNG YÊU EM,SONG VŨ – CHỊ XIN LỖI”….
Giữa những vùng đất khô cằn sỏi đá, Dù bị vùi dập trong mưa giông bão gió,“ Hoa dại” vẫn mọc và vươn lên đón ánh nắng của tạo hóa đất trời..Sinh tồn – mãi mãi sinh tồn…

Hạnh Phúc Khi Đời Em Có Chị

-Đừng thèm chơi với nó
-Đúng rồi, nhà nó nghèo lắm . Nó lại không có ba. Nó là đứa con hoang
-Lêu lêu, không có ba
Em tức mình nhảy vào đánh chúng nó, nhưng vì ốm yếu hơn nên lại bị bọn nó đánh te tua. Em đi về nhà với gương mặt bầm tím . Mẹ nhìn em thở dài rồi dắt tay em vào nhà tắm . Mới tám tuổi nhưng em hiểu thế nào là con hoang. Em cũng muốn có ba lắm chứ, nhưng mỗi khi hỏi thì mẹ chỉ ôm em vào lòng và nói
-Khiết Linh có mẹ không đủ sao?
Không muốn mẹ buồn nên em ôm chặt mẹ rồi khi thấy nước mắt mẹ rơi, nước mắt em cũng tự nhiên rơi xuống . Em lau nước mắt cho mẹ rồi nói
-Khiết Linh chỉ cần có mẹ thôi. Khiết Linh nhất định không để người ta khinh dễ . Nhất định sẽ kiếm ra thật nhiều tiên để nuôi mẹ
Mẹ hôn lên má em
-Chỉ cần Khiết Linh đừng để ai đánh lên gương mặt xinh đẹp này là mẹ vui rồi
Đúng như những gì em nói với mẹ . Từ ngày đó trở đi, em chưa bao giờ nhắc đến chữ “cha”. Em cũng không để ai đụng đến gương mặt em. Em không cần bạn bè nhất là những đứa trong xóm . Em cố gắng dành thời gian của mình có giúp mẹ công việc nhà và ra sức học . 11 năm liền em đều là học sinh giỏi . Những người ngày xưa khinh dễ mẹ con em cũng bắt đầu có cái nhìn khác khi em liên tục là người thay trường đi thi học sinh giỏi . Mẹ rất hãnh diện về em vì em thấy được đôi mắt mẹ không còn buồn nữa .
Ước mơ của em không ngừng ỡ đó . Em muốn vươn cao hơn. Em muốn ra nước ngoài du học đễ có thể kiếm thêm nhiều tiền . Khi có cơ hội, em nắm chặt lấy nó . Em luôn là người biết mình nên làm gì . Sau khi học xong trung học, em được nhận một học bổng ra nước ngoài . Em vui mừng chạy về khoe với mẹ . Mẹ mỉm cười vuốt tóc em
-Con của mẹ giỏi lắm
Đã lâu rồi em không khóc nhưng không hiểu sao bây giờ lại khóc trước mặt mẹ . Mẹ lau nước mắt cho em rồi nói
-Cứ đi làm những gì con thích . Đừng lo lắng cho mẹ
Em ôm chặt lấy mẹ
-Con nhất định sẽ thành công. Con sẽ cho mẹ một cuộc sống tốt nhất . Mẹ hãy chờ con mẹ nhé
Mẹ gật đầu . Đôi mắt vẫn luôn lấp lánh niềm vui.
Còn vài ngày nữa là em phải lên đường sang Mỹ nên mẹ hay đi mua nhiều thứ cho em. Em đã nói với mẹ không cần làm mua nhiều nhưng mẹ cứ sợ con của mẹ thiếu thốn .
Đêm nay, cũng như thường lệ, em đem cây đàn của mình ra ngồi đàn dưới ánh trăng. Em đàn không biết bao lâu thì Thanh đi đến bên cạnh em. Đặt gói quà xuống trước mặt em, Thanh nói
-Tặng cho em
Em ngừng đàn và nhìn món quà . Sau đó em ngước lên nhìn Thanh. Thanh lớn hơn em hai tuổi . Tuy gia đình Thanh giàu có, nhưng Thanh học rất giỏi lại không có kênh kiệu nên dù không muốn gần gủi, em vẫn không ghét Thanh . Trong xóm, chỉ có Thanh là tốt với em. Mặc dầu em hay xua đuổi nhưng Thanh vẫn luôn dịu dàng và nhẫn nại với em.
-Tại sao phải tốt với em như vậy ? Bao nhiêu năm rồi, Thanh không mệt sao?
Thanh mỉm cười nhìn em
-Tốt với một người không cần phải có quá nhiều lý do. Khi mình yêu thích một ai đó, dù làm bao nhiêu việc cũng sẽ không thấy mệt
Em trơ mắt nhìn Thanh. Nếu không nghe lầm thì Thanh vừa mới nói rằng Thanh yêu thích em. Thấy gương mặt ngố của em, Thanh bật cười thành tiếng rồi nói tiếp
-Thanh hiểu em và Thanh không thể ỡ bên nhau. Thanh chỉ mong em sống tốt và thực hiện được ước mơ của mình . Mẹ em ỡ đây, Thanh sẽ chăm sóc giúp em. Tuy em không là của Thanh thì hãy mãi là người đầu tiên Thanh yêu
Thanh vừa nói xong thì môi Thanh đã chạm vào môi em. Em vẫn chưa hoảng hồn nên không đẩy Thanh ra. Giứt khỏi nụ hôn, Thanh xoa má em rồi quay lưng bỏ đi. Nhìn dáng Thanh khuất sau chậu hoa hồng, em thì thầm
-Thanh cũng hãy sống thật tốt và hạnh phúc Thanh nhé
******
Ngồi trên máy bay mà em vẫn nghĩ rằng mình đang nằm mơ. Em cắn chặt môi mình ngăn cho nước mắt rơi. Em không thể khóc . Không có mẹ ôm vào lòng nữa rồi, em cần phải cứng rắng hơn nữa. Tuy nói vậy nhưng khi nghĩ đến mẹ em lại lặng yên để nước mắt mình rơi xuống
“Mẹ ơi, cho Khiết Linh khóc một lần nữa mẹ nhé, một lần nữa rồi Khiết Linh của mẹ sẽ mạnh mẽ hơn”.
Cuộc sống ỡ nước ngoài không phải như thiên đàng mà người ta thường hay so sánh . Ngoài đi học ra, em phải đi làm thêm ỡ những tiệm phở để có thêm chút tiền trang trãi. Em biết mẹ không thể lo cho em đươc như những gia đình khác, nên em phải tự lo cho chính mình . Căn hộ của em đang ỡ còn có thêm 5 người nữa .Tất cả đều là học sinh du học nhưng tụi nó không cần phải cực như em. Dầu vậy, điểm của em vẫn luôn đứng đầu .
Tụi nó thường xuyên gọi về thăm nhà . Còn em chỉ gọi mẹ được một hoặc hai lần mỗi tháng . Những lần gọi về, lúc nào cũng khó khăn vì mẹ phải đi qua nhà hàng xóm để nghe. Mẹ không muốn em tốn tiền lại sợ phiền người khác nên không cho gọi về nhiều nữa. Thế là em đành phải viết thư tay. Em cũng thích như vậy hơn vì nhờ vậy em dễ dàng tâm sự với mẹ .
Công việc ỡ tiệm phở vừa cực mà lai không có nhiều tiền nên khi nghe con bạn giới thiệu việc làm khác, em liền nhanh tay chụp lấy cơ hội . Làm ỡ đây lương cao hơn bên tiệm phở mà làm việc cũng thanh thản hơn. Những lúc rãnh rổi, bà chủ cũng cho em em bài vỡ ra học .
Cuộc sống của em tưởng chừng như thế bình lặng cho đến khi chị bước vào . Em gặp lại chị trong một dịp hết sức tình cờ . Nhưng đôi lúc ngẫm nghĩ lại em chợt nghi ngờ mọi thứ điều do chị sắp đặt .
Như thường lệ, sau khi làm việc xong thì cũng đã 9 giờ tối nên em đi ra trạm để đón xe buýt . Em vừa leo lên định đi lại ngồi lên chiếc ghế quen thuộc của mình thì ngạc nhiên khi thấy đã có người ngồi ỡ đó . Em nhìn thoáng qua người đó rồi đi đến chiếc ghế cuối cùng và ngồi xuống . Em lấy walkman của mình ra và nghe nhạc . Em yêu thích những giây phút này . Chỉ có em và thế thới của riêng em. Mọi vật và người xung quanh giờ đây chỉ là những hình bóng mờ nhạt . Em nhắm mắt lại và thiếp đi lúc nào không hay. Cho đến khi tỉnh dậy mới biết mình đang dựa đầu lên vai ai đó . Em bối rối nói lời xin lỗi rồi xuống xe buýt . Nhìn quanh em biết rằng mình đã ngồi quá lâu và xe cũng đã đi qua trạm em cần phải xuống . Thở dài, em bắt đầu đi bộ . Khi nghe tiếng bước chân bên cạnh, nhìn sang thì em thấy chị . Rồi nghe nghe chị nói trong điện thoại bằng tiếng việt
-Xin lổi mẹ, con không thể về nhà ngày mai được .
-Con biết rồi . Chào mẹ
Chị thở dài rồi bấm số khác
-Đến đón mình . Trạm xe buýt ỡ Washington street.
Em có nhiều thắc mắc muốn hỏi nhưng cảm thấy không tốt nên tiếp tục bước đi. Chợt em nghe chị gọi
-Đứng lại
Em quay lại rồi chỉ vào mình . Chị gật đầu ngoắt em lại . Khi em đến bên chị, chị đưa lá thư cho em và nói
-Ngoài tôi và em ỡ đây, em nghĩ tôi sẽ gọi ai? Cái này của em nè, thư tình thì phải cất cho kỹ chứ
Em mỡ tròn mắt nhìn chị . Không hiểu sao chị lại có lá thư này của em. Em cũng định đính chính cho chị biết rằng đây là thư của mẹ gỡi cho em chứ không phải thư tình nhưng không hiểu sao em lại im lặng . Chị tiếp tục nói
-Trong lúc em ngủ, em đã thức dậy rồi đưa nó cho tôi và kêu tôi đọc đi. Sau đó em tiếp tục nằm trên vai tôi và ngủ . Em cũng ỡ dơ thật đó, chảy nước miếng ướt cả vai tôi
Em cảm thấy thật xấu hổ vì cái tật ngủ mớ của mình . Ngày xưa mẹ cũng hay kể rằng em thường hay thức dậy lúc nữa đêm, làm vài chuyện rồi lại mới nằm xuống ngủ tiếp . Nhưng từ ngày qua Mỹ thì đã không còn nữa vì những người bạn ỡ chung với em không ai thấy em ngủ mớ cả .
-Xin lỗi chị
Chị khoát tay, ánh mắt lạnh lùng nói
-Không gì . Tôi không có đọc nên em đừng lo. Lần sau tôi sẽ đọc và cất nó đi.
Lần sau? sẽ có lần sau ư? Em chưa kịp nói gì thì có một chiếc xe thật sang trọng dừng lại bên chị . Chị bước vào rồi chiếc xe chạy đi. Em chỉ kịp đứng nhìn cho đến khi chiếc xe mất hút .
Tính chị là như vậy . Lần đầu tiên gặp chị ỡ nhà chị, em đã biết chị không dễ gần . Em là bạn học của Dung em gái chị nên hay theo Dung về nhà chơi. Dung chỉ mới ỡ với chung với em một năm đây thôi khi hai người bạn dọn đi. Tuy ỡ chung nhưng Dung cũng hay về ỡ với gia đình chứ không ỡ thường xuyên. Em và Dung gặp nhau liền trở nên thân vì tính tình dễ hòa hợp . Lúc đầu, Dung có kễ cho em nghe về chị nhưng em không quá nghĩ ngợi . Dung hỏi em
-Chị của Dung là người đồng tính, Linh có sợ không?
Em lắc đầu . Đồng tính cũng là người, có gì phải sợ . Đến khi gặp chị, em hiểu vì sao chị lại có nhiều người yêu mến chị như vậy . Chị vừa đẹp, lại giỏi nữa, nhưng có một điều chị lạnh lùng quá . Cái lạnh lùng đó làm em cảm thấy có phần khó gần gũi .
Em thôi không cho mình nghĩ về chị nữa . Em mỉm cười cất lá thư vào ba lô rồi tiếp tục bước đi. Vì trời đã khuya mà lại vắng người nên em cảm thấy sợ hãi . N hưng càng sợ hãi hơn khi em nghe có tiếng xe gắn máy từ rất xa đang đi lại về hướng của em. Em ôm chặt ba lô rồi bắt đầu chạy . Em chạy thật nhanh mong rằng sẽ đến nhà mau hơn. Em chạy không biết bao lâu thì dừng lại thở vì mệt rồi em nghe tiếng xe gắn máy dừng lại bên em. Tiếng chị vang lên
-Lên xe đi
Em còn chần chờ thì chị đưa chiếc nón bảo hiểm cho em. Không hiểu sao em đi lại để chị đội nón cho em rồi ngồi lên sau. Chi cầm hai tay em đặt vào eo mình rồi cho xe chạy . Chị không đưa em về nhà nhưng lại đưa em ra biển .
Biển về đêm làm em cảm thấy sợ hãi . Em không thấy được gì ngoài bọt trắng của sóng biển và ánh đèn . Tiếng gió hòa tiếng sóng như một bản nhạc buồn làm lòng người hoang mang. Em biết chị yêu thích biển qua lời kễ của Dung, nhưng em không hiểu sao chị lại đưa em ra đây. Em ôm vai mình vì lạnh . Thấy vậy, chị cởi áo khoát bên ngoài rồi khoát vào cho em
-Không cần đâu. Em không sao
Chị nhếch môi
-Lạnh tím cả môi rồi còn tỏ ra mạnh mẽ
Em ghét cách nói này của chị nhưng không thể nói gì . Cái áo ấm chó hương thơm của chị làm em cảm thấy dễ chịu .
Chị lại tiêp’ tục im lặng, em cũng không nói gì . Không biết bao lâu thì chị lên tiếng
-Sao em không hỏi tôi vì sao lại ngồi chung một chuyến xe buýt với em và tại sao lại đưa em đến đây
Em nhún vai làm như không quan tam. Chị dùng đôi bàn tay lạnh ngắt của mình đặt trên má em làm em rùng mình
-Lạnh
Chị bật cười
-Cũng biết lạnh rồi sao
Em bỉu môi không đáp . Chị đi lại ngồi xuống bên cạnh và ôm em. Em cố đẩy ra nhưng chị nói
-Tôi lạnh . Em thật ác đó . Tôi đã nhường áo ấm cho em rồi thì em cũng phải để tôi ôm cho bớt lạnh chứ
Em thôi dẫy dụa và để yên cho chị ôm.
-Sao mỗi lần ỡ bên em tôi mới tìm lại được cảm giác bình yên như thế này . Em đã làm gì tôi ?
Em nghe tim mình đập loạn nhịp . Giờ em mới nhớ lại chị yêu thích phụ nữ . Em nói nhanh
-Em không phải là đồng tính
Chị bật cười thật lớn rồi nói
-Thì đã sao
Em gỡ tay chị ra nhưng chị vẫn ôm chặt lấy em
-Chị đừng có đùa nữa . Em muốn về
Chị thả tay ra rồi nhìn em. Đôi mắt thật buồn làm em cảm thấy như mình có lỗi . Cảm giác bực bội len vào hồn em liền quát
-Chị đừng có nhìn em như vậy . Em muốn về nhà
Chị đứng dậy bỏ đi lại xe. Em đá mạnh hồn đá dưới chân rồi đi theo. Em trả áo lại cho chị nhưng chị lắc đầu . Lấy lại ánh mắt lạnh lùng vốn có chị nói
-Về
Ngồi đằng sau em không dám ôm chị còn chị thì phóng xe thật nhanh. Em chợt giật mình ôm chầm lấy chị . Ngừng trước nhà, chị nói với em
-Nghĩ làm ỡ đó đi
Em nhíu mày
-Tại sao em phải nghĩ .
Chị đưa cho em bao thư rồi nói tiếp
-Tôi không thích em làm ỡ đó . Tôi không thích mấy gã đàn ông đó nhìn em như mèo thấy mở . Hãy mau nghĩ ỡ đó đi
Em vứt chiếc áo lên người chị rồi bỏ vào trong, không quên nói
-Em không phải là người đàn bà của chị nên đừng dùng cách đó mà đối xử với em
Chị bước xuống xe kéo tay em lại . Đặt bao thư vào đó, chị rít giọng
-Giữ lấy nó và ngày mai tôi sẽ gọi qua xin nghĩ giùm cho em
Em bướng bỉnh định cãi lại nhưng đôi môi đã bị môi chị giữ chặt . Em bực tức cắn mạnh lên môi chị và cảm nhận được mùi tanh nơi miệng . Chị giứt khỏi nụ hôn rồi nhìn em. Ánh mắt không lạnh nhưng duy nhất nổi thất vọng hiện lên trong đó . Em hoảng hốt định đưa tay sờ đến, nhưng chị lắc đầu
-Đừng chạm vào nó . Em vào nhà nghĩ đi. Mai còn phải đi học
Em đứng yên một chổ, chị kẹo em vào lòng
-Xin lỗi em, về tất cả .
Chị đẩy em vào trong và đợi cho đến khi cánh cửa đóng lại thì mới cho xe chạy đi. Em vẫn chưa hoàng hồn với những gì vừa xảy ra thì Dung đã đứng trước mặt em
-Mỗi người có mỗi cách quan tâm khác nhau. Chị hai tuy lạnh lùng nhưng khi chị ấy yêu ai, sẽ để người đó là quan trọng nhất . Chúng ta đi ngủ thôi
Em nhìn Dung. Bất giác em hỏi
-Dung nói chị ấy yêu mình ?
Dung cười hiền
-Linh không nhận ra sao? Mỗi lần Linh qua nhà Dung, Linh không thấy được ánh mắt chị ấy nhìn Linh sao? Công việc mới của Linh, nếu không có chị ấy dàn xếp, những gã đàn ông đó sẽ để yên cho Linh à ?
Em cắn môi
-Sao lại là mình ? Mình chẳng có gì để chị ấy yêu cả
Dung cầm tay em
-Yêu thích một người không phải vì người đó có gì mà do con tim mình cảm thấy đủ khi ỡ bên cạnh họ . Chị ấy nói với mình như vậy đó vì mình cũng có hỏi vì sao chị ấy lại yêu Linh
Em cảm thấy mệt vì dường như tìm mình không chịu nỗi những việc vừa xảy ra. Chị làm cho em không biết chị đang nghĩ gì và muốn gì . Đôi lúc lại yêu thương quan tâm đến em làm em cảm thấy hạnh phúc như có thêm một người chị . Đôi lúc lại tỏ vẻ lạnh lùng như không hề quen biết em.
-Linh cảm thấy mệt . Linh có cảm giác chị ấy không yêu Linh. Dường như quá khứ vẫn con ám ảnh chị ấy
Dung lắc đầu
-Linh sai rồi . Chị hai của Dung tuy yêu chị ấy nhưng chị ấy đã là quá khứ . Chị hai của Dung không phải là một người tùy tiện như vậy . Chị ấy có rất nhiều người đeo đuổi nên nếu muốn dùng ai đó để quên quá khứ thì cũng sẽ không dùng đến Linh. Chị ấy thật sự là yêu Linh đó
Dung thở nhẹ rồi nói tiếp
-Dung biết cách chị hai bày tỏ tình cảm của chị với Linh làm Linh cảm thấy sợ sệt, nhưng hãy tin Dung, chị hai sẽ đem hạnh phúc đến cho Linh. Thôi Dung đi ngủ đây. Linh cũng hãy ngủ sớm đi.
Dung bỏ đi vào trong. Em ngồi lại ỡ phòng khách với bóng đêm. Chiếc điện thoại chị cho em chợt có tin nhắn
***Sẽ không làm phiền em nữa nếu như em muốn . Nhưng chị sẽ luôn bên em khi em cần đến . Ngủ sớm đi***
Em ngồi một mình nhớ về chị . Nhớ những lúc chị đón em tan trường . Đôi lúc em cứ tưởng chỉ là tiện đường hoặc do Dung nhờ vả, nhưng giờ em mới hiểu chị làm vì chị yêu thích em. Em còn nhớ những lúc chị nhìn em, ánh mắt yêu thương em cứ ngỡ rằng mình nhìn lầm . Giờ đây nó như những miếng puzzle được lấp lại một cách hoàn hảo . Em bóp chặt lồng ngực mình khi nó nhói lên. Rồi em phân vân. Chị thật sự yêu em chứ ? Còn em thì sao? Em có muốn chị rời xa em không?
Em đem những câu hỏi đó đi vào giấc ngủ .
Những ngày sau đó em tránh không gặp chị . Dung nói mẹ Dung kêu em qua ăn tối nhưng em từ chối . Em cần thời gian để suy nghĩ coi mình muốn làm gì .
Không nghe lời chị, em vẫn tiếp tục đi làm ỡ đó . Em bắt đầu cảm thấy sợ vì sự phức tạp ỡ đây. Có vài người sau em đi vào làm nhưng họ không được may mắn như em. Người ta đã khóc khi bị chạm đến . Giờ em mới biết chị đã lo lắng và bảo vệ cho em như thế nào . Em xin nghĩ việc ỡ đó rồi hằng ngày trông ngóng chị nhưng vẫn không thấy chị ghé qua. Tiền trong nhà bank của em tự nhiên lại tăng lên. Em bất giác cười cho sự ngốc nghếch của chính mình . Chị quan tâm em thế đó mà em lại đẩy chị ra xa.
Vài đêm sau, em theo Dung về nhà ăn tối . Em nhìn quanh nhưng không thấy chị đâu. Dung thì thầm vào tai em
-Chị hai đi xa rồi
Em nhìn Dung, đồ ăn trong miệng bổng trỡ nên khó nuốt một cách không lý giải được . Mẹ Dung nhìn em quan tâm
-Khiết Linh sao vậy ? Đồ ăn không hợp khẩu vị của con sao?
Em nhẹ lắc đầu, tự nhiên nước mắt rơi làm mọi người lúng túng . Em cảm thấy ghét mình rồi giận chị . Nếu không phải chị, em sẽ không yếu đuối như vậy . Dung bỏ đi vào trong. Em không biết Dung đi đâu nhưng em không hỏi . Mẹ Dung thì lấy giấy lau nước mắt cho em
-Con nhớ nhà à
Em gật đầu vì không muốn mẹ Dung hỏi thêm
-Dạ
Mẹ Dung mỉm cười
-Chứ không phải nhớ con gái bác đến khóc sao?
Em hoảng hốt nhìn mẹ Dung rồi khi nhìn nụ cười của bà, em xấu hổ cuối mặt . Dung từ trong đi ra nói
-Chị hai vừa nghe có người khóc liền đang trên đường trở về
Em lùa cơm vào miệng mặc cho mẹ Dung và Dung cười em. Giờ em không còn quan tâm nữa . Em chỉ muốn gặp chị .
Ăn cơm xong, em ngồi coi TV với Dung và mẹ Dung thì cửa trước mở . Em nhỏm dậy nhìn mong đó là chị . Đôi mắt em mỡ to thì thấy chị và một người nữa bên cạnh . Em bật thốt
-Mẹ
Em chạy lại ôm chầm lấy mẹ rồi hai mẹ con cùng khóc
-Sao lại như vậy ? Sao mẹ lại qua đây được ?
Mẹ lau nước mắt cho em
-Nhờ Việt Duyên đó
Em nhìn chị, chị cũng nhìn em với ánh mắt ấm áp
-Em ốm đi nhiều đó
Em ôm mẹ như sợ đây chỉ là giấc mơ. Mà nếu là giấc mơ thì em sẽ không muốn tỉnh dậy vì trong mơ em thật sự hạnh phúc khi có hai người quan trọng nhất đang ỡ bên em. Em nủng nịu nói với mẹ
-Mẹ sẽ ỡ luôn bên con chứ ? Nếu có mẹ bên cạnh, Khiết Linh sẽ không ốm nữa
Mẹ vuốt tóc em
-Được rồi . Con gái lớn rồi mà còn nhỏng nhẻo mọi người sẽ cười cho
Em mặc kệ họ cười . Em chỉ muốn ôm mẹ thêm một chút nữa thôi.
Mẹ Dung đi lại nói với chị
-Đem đồ của cô vào trong chưa con?
Chị và Dung đi ra ngoài giúp mẹ em mang đồ vào . Sau khi mọi người vào phòng rồi và em cũng đợi mẹ say giấc em mới đi qua phòng chị . Thấy chị đang nằm trên giường đọc sách, em đi lại bên cạnh
-Cảm ơn chị
Chị kéo em lên giường, tắt đèn rồi đắp mền cho em xong chị nằm xuống quay lưng lại nói
-Không có gì . Em ngủ ngon
Cảm thấy tủi thân khi chị không quan tâm em, em nói
-Chị sẽ không đoái hoài đến em nữa à
Chị hờ hửng trả lời
-Không phải đó là điều em muốn sao?
Em đấm vào lưng chị
-Từ khi nào em nói với chị rằng em không muốn chị quan tâm đến em ??
Không quay lại nhìn em. Chị vẫn ôn tồn nói
-Em không cần phải cảm thấy nợ chị vì chị đem mẹ em qua đây với em. Chị làm điều đó không phải vì muốn em trả ơn chị bằng cách ỡ bên chị. Hãy sống cuộc sống mà em muốn đi và tìm hạnh phúc ỡ nơi đó
Em liền ngồi dậy với vẻ bực tức . Chị không nhìn em thì em bắt chị phải nhìn em. Em nằm luôn trên người chị rồi để mặt mình sát mặt chị, em nói
-Em muốn chị quan tâm đến em, em muốn chị đoái hoài đến em. Em muốn có chị trong cuộc sống của em. Không vì trả ơn cho chị mà vì mấy ngày nay không ỡ bên cạnh chị, em hiểu mình cần chị như thế nào . Chị không có quyền làm em yêu chị rồi lại bỏ rơi em.
Chị bật cười rồi vòng tay ôm chặt lấy eo em
-Bây giờ biết cần chị rồi em sẽ làm sao?
Em chu môi trả lời
-Thì sẽ không để chị rời xa em
Vẫn cái nhếch môi đáng ghét đó chị hỏi lại em
-Nếu chị không muốn ỡ bên em thì sao?
Em cắn thật mạnh vào má chị . Đau quá nhưng chị vẫn không đẩy em ra
-Thì em sẽ cắn cho chị chết luôn
Chị nhẹ lắc đầu rồi hôn vào môi em, vừa hôn chị vừa nói
-Môi chị bị em cắn vẫn còn đau lắm đó
Em dùng lưỡi liếm nhẹ nơi đó rồi thì thầm
-Cắn yêu kia mà
Chị cạ mũi vào má em
-Cắn ghét sẽ đứt môi luôn à ?
Em mỉm cười rồi dụi mặt vào cổ chị . Sao em lai không nhận ra sớm hơn rằng em yêu chị nhiều như thế nào nhỉ ? Nếu em mất chị thì sao? Suy nghĩ đó làm em cảm thấy sợ liền ôm chị chặt hơn. Giọng chị dịu dàng vang lên
-Khiết Linh à, khi bên chị không cần phải tỏ ra rằng mình mạnh mẽ . Hãy để cái yếu đuối của em mặc sức bay nhảy . Chị sẽ luôn nâng em lên khi em ngã, sẽ là chỗ dựa cho em khi em mệt mỏi . Hãy là Khiết Linh khi cần khóc thì cứ khóc . Khi vui thì có thể cười thật lớn . Đừng giấu những suy nghĩ cũng như cảm xúc của mình vì chị muốn Khiết Linh sống thật vui vẻ và hạnh phúc bên chị
Em không biết mình đã làm gì mà được ưu ái đến như vậy . Cuộc đời của em thay đổi khi chị đi vào nhưng cái thay đổi đó thật ngọt ngào . Em biết mình may mắn vì được chị yêu nên em cũng sẽ yêu chị bằng tất cả con tim và tâm hồn của mình
-Vậy khi chị yếu đuối, chị cũng sẽ cho em biết chứ ? Sẽ để em ôm chị vào lòng chứ ?
Chị áp má mình vào tóc em
-Chị lúc yếu đuối hay mạnh mẽ đều thể hiện tất cả ra với em. Chỉ là Khiết Linh của chị không để tâm đó thôi
Em lắc đầu
-Từ nay em sẽ đem tất cả những gì thuộc về chị khắt vào trong trí và tim của mình
Chị vuốt nhẹ mái tóc em
-Chỉ cần như vậy là đủ rồi . Cảm ơn em
Vòng tay của em và chị càng siết chặt hơn. Môi chị tìm môi em nồng nàn . Những kỹ niệm và nổi đau của thời xa xưa giờ như những chấm đen nhạt nhòa . Màu hồng tô điểm cho cuộc sống em lấp cả bầu trời . Chị đã đến, hạnh phúc của em đã đến bên em. Ngày mai thức dậy, em có chị, có mẹ, có cả bầu trời yêu thương của hiện tại và tương lai. Em biết mình không cần phải cố gắng biến mình trở nên mạnh mẻ . Em có thể giữ yếu đuối mà không cần sợ sệt giấu nó đi. Em có thể sống thật với tình cảm và suy nghĩ của mình . Em sẽ là Khiết Linh, người sẽ cùng chị đi hết con đường còn lại .
-Chị yêu em Khiết Linh
-Em yêu chị, chỉ yêu chị thôi ….
Đúng vậy chỉ có mình chị thôi, trong cả cuộc đời em.